(Câu chuyện được trích từ chia sẻ của một cặp vợ chồng còn rất trẻ vợ 30 tuổi và chồng 32 tuổi. Đôi điều chia sẻ để các bạn trẻ lấy đó làm động lực nhé!)

Nếu ai đang vã đã trong quá trình hôn nhân trẻ, vợ chồng son ắt hẳn cũng sẽ trải qua khá nhiều kỉ niệm về vấn đề dọn nhà ở riêng. Một số bạn trẻ với gia đình có điều kiện sẽ được cha mẹ 2 bên tậu hẳn cho một căn hộ riêng, song trường hợp vợ chồng phải tự sắp xếp lo cho cuộc sống sau hôn nhân cũng không ít.

Chúng tôi cũng thế đấy các bạn! 3 năm sau hôn nhân của vợ chồng tôi là những tháng ngày sống trọ, sống trọ cũng chẳng có gì, cũng là có nhà cửa đàng hoàng. Nhưng nếu không có sự trải nghiệm này thì ai còn nhớ đến những câu chuyện dở khóc dở cười khi đi thuê trọ.

Nói đến đây chắc một số bạn sẽ nhớ lại những kỉ niệm khi đi tìm nhà trọ, đi xem nhà trọ với trăm mối tơ vò. Đi tìm đã khó, thuê dài lâu lại càng khó hơn. Nói thật không hiểu sao cái kiếp của vợ chồng tôi là không bao giờ ở yên được nơi nào đó quá một năm, cứ vừa mới yên vị được một thời gian đủ để làm quen hang xóm, vừa mới trang trí lại cái cửa cái mái, là cứ y như rằng :”Tháng sau thằng con cô lấy vợ, nên cho cô lấy lại nhà nhé?” Hoặc “Cô chuẩn bị đi Mỹ nên nhà này cô cũng không quản lí được, hết tháng này chắc cô sẽ bán hẳn căn nhà này, các con dọn đi nơi khác giùm cô nhé”.

Thế rồi cái vòng lẩn quẩn Đi tìm – Thuê – Ở – Dọn đi – rồi lại ĐI tìm nhà mới –Thuê – Ở,… thành 1 vòng tròn xoay đều đều, một hành trình tìm nhà mới lại bắt đầu, mà căng nhất là cái khoản dọn nhà, mất nhanh nhất cũng cả ngày, có khi 3 ngày còn chưa dọn dẹp sửa sang hết được.

Sống kiểu du mục riết rồi tôi bắt rầu lẩn quẩn mãi cũng chỉ có dăm ba đó việc, chúng tôi quyết định trở mình, chúng tôi muốn có một ngôi nhà mơ ước, một nơi đủ rộng cho con cái tôi sau này được vui chơi thỏa thích. Nhưng cái điều mơ ước, cái điều suy nghĩ, cách xa hiện thực tới mấy ngàn lần. Đắn đo hoài, suy nghĩ nhiều, cuối cùng vì không thể chịu nổi cảnh đám bạn cùng trang lứa ngày một thành công, và có một cuộc sống ổn định với căn nhà khang trang đàng hoàng, chúng tôi cũng chịu ngồi xuống với nhau để thảo một kế hoạch cụ thể chi tiết chưa từng có.

Sống du mục rất mệt mỏi vì phải dọn nhà thường xuyên

Đầu tiên chúng tôi đi khảo sát về thị trường bất động sản, ban đầu dự định của chúng tôi là mong muốn mua một miếng đất nền ngoại ô cách xa xatrung tâm thành phố cho rẻ, rồi sau đó mới mượn tiền xây ngôi nhà theo đúng sở thích và mơ ước của chúng tôi. Mà đời quả thực không như mơ, đất nền những khu ngoại ô mà chúng tôi nhắm đến như quận 2, quận 7 đều xa tầm tay với của chúng tôi. Vì lí do chính là đều bắt chồng tiền liền và trọn vẹn, chứ không trả góp, thứ 2 là vì giá khá chat, chúng tôi đành bàn tính một cách khác.

Khoảng 1 tháng để tìm ra hướng đi, sau khi nhận nhiều đóng góp từ bạn bè người thân chúng tôi nghĩ đến phương án mua căn hộ có vẻ hợp lí và kính tế hơn hẳn. Số là mua nhà dự án chúng tôi chỉ cần thành toán tầm 30% trước sau đó thì có thể trả gốc + lãi theo từng đợt thanh toán. Có thể nói đây là phương án được chúng tôi cảm thấy háo hức vì dễ thực hiện hơn cả.

Vì ước mơ một ngày mai tươi sáng hơn khi có nhà có cửa, mà chúng tôi làm việc miệt mài và giữ thói quen tiết kiệm, không chi trả lung tung. Với tiền lương của tôi thì mỗi tháng tầm 8 triệu, còn chồng tôi thì giữ ở mức bình quân 15 triệu một tháng. Với mức thu nhập như vậy, thì chúng tôi kê khai bảng tính như sau:

  • Chi phí thuê nhà ở + điện + nước: 3 triệu
  • Chi phí sinh hoạt: 6 triệu
  • Chi phí tiệc tùng, khác: 2 triệu

Sau khi tổng kết tôi thấy thì sau khi trừ mức chi phí sống của vợ chồng tôi cũng đã hơn 11 triệu, tính ra cũng chỉ còn rơi rớt ở mức 12 triệu dư ra mỗi tháng. Nếu số tiền đó tiết kiệm trong phạm vi 3 năm thì chúng tôi có khoảng 432 triệu. Nếu đem số tiền này đi đầu tư mua một căn hộ tầm 1,2 tỉ thì quá ổn, có thể chấp nhận được.

Nhưng mà đời có thực sự như mơ vậy không? Mởi các bạn đón xem tiếp Phần 2 câu chuyện “MUA NHÀ VÀ NHỮNG HỒI ỨC” (Phần 2) nhé.