(Câu chuyện được trích từ chia sẻ của một cặp vợ chồng còn rất trẻ vợ 30 tuổi và chồng 32 tuổi. Đôi điều chia sẻ để các bạn trẻ lấy đó làm động lực nhé!)

Vì ước mơ một ngày mai tươi sáng hơn khi có nhà có cửa, mà chúng tôi làm việc miệt mài và giữ thói quen tiết kiệm, không chi trả lung tung. Với tiền lương của tôi thì mỗi tháng tầm 8 triệu, còn chồng tôi thì giữ ở mức bình quân 15 triệu một tháng. Với mức thu nhập như vậy, thì chúng tôi kê khai bảng tính như sau:

  • Chi phí thuê nhà ở + điện + nước: 3 triệu
  • Chi phí sinh hoạt: 6 triệu
  • Chi phí tiệc tùng, khác: 2 triệu

Sau khi tổng kết tôi thấy thì sau khi trừ mức chi phí sống của vợ chồng tôi cũng đã hơn 11 triệu, tính ra cũng chỉ còn rơi rớt ở mức 12 triệu dư ra mỗi tháng. Nếu số tiền đó tiết kiệm trong phạm vi 3 năm thì chúng tôi có khoảng 432 triệu. Nếu đem số tiền này đi đầu tư mua một căn hộ tầm 1,2 tỉ thì quá ổn, có thể chấp nhận được.

Nghe thì rất dễ thực hiện, nhưng mà…. Sự thật thì nó không hoàn toàn nằm trong bảng tính của chúng ta bao giờ, điều đó đòi hỏi, bản thân tôi và chồng phải tỉnh táo trước những mức chi phí cho gia đình, và phải tùy cơ ứng biến trước một số hoàn cảnh.

Thực tế là chúng ta không thể nào rập khuôn theo kế hoạch đề ra được. Ví dụ: bạn không thể sống một cuộc sống an bình đến mức không bị đau ốm bệnh tật bất ngờ, hoặc người thân trong gia đình mạnh khỏe trọn đời được, các khoản chi phí khi cuộc sống xảy ra là chuyện khó tránh khỏi. Do đó mà chúng tôi thêm vào các điều như sau:

Kiên quyết thực hiện một cuộc sống bình dân

Lí do đưa ra điều kiện này, là vì vợ chồng tôi là những ngưới sống vô cùng lạc quan và thích vui vẻ, do đó mà chúng tôi hay hứng thú với những điều mới mẻ, nếu đi đâu đó mà thấy gì hay hay chúng tôi lại tha về tổ, ông xã tôi không cầm long được trước những món đồ chơi công nghệ mới. Còn tôi lại hay bị chết mê với những phụ kiện trang sức hay những chiếc giỏ xách mới ra, toàn những sở thích đắt tiền.

HỌC CÁCH SỐNG BÌNH DÂN LÀ ĐIỀU KHÔNG DỄ DÀNG
Học cách sống bình dân là một điều không dễ dàng

Thay đổi thói quen tiêu dùng

Ngày xưa chúng tôi quen ăn ở quán ăn sang trọng có khi là nhà hàng, quán café chúng tôi thường vừa nhâm nhi vừa nghe nhạc acoustist, bạn biết rồi đó cuộc sống có bao lâu mà hững hỡ. Vậy mà để thực hiện kế hoạch mua nhà, vợ chồng tôi đã từ bỏ khá nhiều những sở thích trước đây.

Tôi phải lăn xả tự nấu bữa cơm nhiều hơn chứ không ăn ngoài nữa, một tuần chúng tôi chỉ đi ăn ngoài hoặc café 1 lần, để không lạc điệu mà cuộc sống cũng không quá bị siêt. Chồng tôi cũng từ bỏ bớt các cuộc ăn nhậu vô bổ với những người bạn không thân, thay vào đó anh ấy thường chỉ đi với đối tác, bạn bè thân nhưng đi đông để share tiền cho tiện, dưới 5 người là anh ấy không chơi.

Bản thân tôi thì cũng không còn xa hoa hàng hiệu như trước, tôi biết cách tái sử dụng những sản phẩm cũ, biết mua hàng thanh lí và cách điệu theo sở thích riêng của chúng tôi. Đâu đó nó cũng có những điểm thú vị và tôi phát hiện bản thân mình cũng có chút khiếu bắt trend và tái sử dụng đồ cũ đó chứ.

Chăm viết nhật kí hơn

Nhật kí có lẽ là trợ thủ đắc lực với chúng tôi nhất, nó như một trợ lí trung thành không đòi lương. Mỗi khi cần làm gì, chi tiêu gì tôi đều viết lại vào sổ, có tháng chúng tôi sử dụng tiền một cách vô tội vạ vào những mua sắm không đâu, tôi cũng vừa kịp nhìn lại chi tiêu bản thân mà điều chỉnh. Cứ thế bảng kế hoạch của vợ chồng tôi viết rồi bôi bôi sửa sửa cả chục lần mà vẫn cứ thay đổi liên tục.

Công việc không phải lúc nào cũng như mơ

Một trong những điều gây cản trở cho sự ổn định trong sự nghiệp của chúng tôi ấy chính là công việc. Công việc của anh ấy không phải lúc nào cũng như vậy, là một người trụ cột trong gia đình, anh ấy phải làm kính tế gần như gấp đôi tôi. Nhưng oái ắm thay công việc của anh ấy đòi hỏi tính sáng tạo không ngừng nghỉ, đôi khi stress và áp lực doanh số cũng khiến anh ấy nản long, những lúc mà chồng bạn muốn bỏ cuộc bạn sẽ làm gì? Nếu là một người vợ biết quan tâm và chia sẻ với chồng, tôi không khỏi xót xa với những gì chồng tôi trải qua, cực nhọc có, áp lực có; do đó mà chia sẻ thôi chưa đủ, tôi quyết định thay đổi mình một chút xíu.

Mời các bạn đón đọc tiếp phần 3 “MUA NHÀ VÀ NHỮNG HỒI ỨC (Phần 3)”